NHÀ TÙ SHAWSHANK – THE SHAWSHANK REDEMPTION (1994)

Đây là một bộ phim hình tự tâm lý kinh điển của mọi thời đại. Do đó, những từ ngữ để khen là không cần thiết. Nhưng xem xong nếu không khen thì biết biên gì bây giờ?

Về cốt truyện, tóm sơ là vầy. Andy bị kết án chung thân vì tội giết vợ và người tình của cô ấy. Đối với đa số tù nhân thì coi như đời tàn cô Lựu. Nhưng với Andy, đây chỉ mới là khởi đầu gian khổ của một quá trình làm việc miệt mài và khôn ngoan để xây dựng lại cuộc đời: Kế hoạch sau khi vượt ngục!

Quan điểm cuối cùng của bộ phim, có lẽ là muốn cho người xem thấy rằng, có học, có kiến thức, có văn hóa, có ý chí là sức mạnh vô song để vượt lên mọi khó khăn và gian nguy của cuộc đời.

Sự ghẻ lạnh của khán giả đối với bộ phim khi ra mắt vào 1994 và mãi đến gần 20 năm sau mới được hàng triệu triệu người nhìn nhận cho thấy chữ REDEMPTION quả là đã có sự chuộc lỗi.

Bộ phim đạt điểm IMDB 9.3 và Rotten Tomatoes 91% cao ngất ngưởng và cũng rất xứng đáng.
Đạo diễn: Frank Darabont (lúc chỉ đạo bộ phim này ông còn trẻ và hầu như chưa có tên tuổi gì ở Hollywood.)
Diễn viên: Tim Robbins, Morgan Freeman, Bob Gunton, William Sadler, Clancy Brown, Gil Bellows, James Whitmore. 

ĐẢO NHỎ KHÔ CẰN – 裸の島 – THE NAKED ISLAND (1960)

Đây là bộ phim không lời thoại của đạo diễn Nhựt Bổn nổi tiếng Kaneto Shindo. Gần 100 phút đầy ắp ngôn ngữ hình thể được nghệ sỹ quay phim tài ba Kiyomi Kuroda đặc tả hoàn hảo đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Một gia đình nông dân bốn người sinh sống trên một hòn đảo nhỏ khô cằn. Để sinh hoạt, trồng hoa màu và nuôi gia cầm, hàng ngày họ phải chèo thuyền nhiều hải lý đi lấy nước và gánh lên đảo, men theo con đường mòn dốc nhỏ gập gềnh.

Họ có vẻ cam chịu cuộc sống khổ cực và yên lặng cùng thiên nhiên. Nhưng không khí lặng thinh dồn nén đó bỗng vỡ òa khi đứa con trai đầu của họ bị sốt và qua đời.

Để hiểu trọn vẹn ý nghĩa của bộ phim, nhất là các hành động của từng nhân vật, người xem cần tìm hiểu văn hóa nông thôn Nhựt Bổn vào thời kỳ 1950 trở về trước.

Người Nhựt có lối làm phim không hề dễ chịu. Phim của họ không vuốt ve thị hiếu người xem như phim Hollywood, mặc dù họ sở hữu phần lớn các hãng phim xứ Hoa Kỳ. Phim của người Nhựt lúc thì dữ dội dằn vặt như Samurai, lúc lại nhẹ nhàng chiều chuộng tựa Geisha.

Phim có điểm IMDB 8.1 và Rotten Tomatoes 100% là cực kỳ cao.
Đạo diễn: Kaneto Shindo
Diễn viên: Nobuko Otowa (sau này cưới đạo diễn Kaneto luôn), Taiji Tonoyama (bạn thân với đạo diễn Kaneto), Shinji Tanaka, Masanori Horimoto.

Phim phù hợp khán giả 13+ và khi xem, cần kiên nhẫn vì phim hoàn toàn không có kịch tính giật gân.

Phim này tui xem lần đầu vào khoảng năm 2000 trên HTV và rất ấn tượng. Sau đó mặc dù tui muốn xem lại nhưng không nhớ tựa. Hôm qua tình cờ gặp lại. Mừng húm.

Anh chị muốn link xem thì IB tui nghen. 

ĐƯỜNG VỀ NHÀ – THE WAY BACK (2010)

Bộ phim dựa vào một câu chuyện có thật xảy ra sau thế chiến thứ hai. Janusz bị án tù 20 năm ở vùng Siberia lạnh giá khắc nghiệt.

Janusz không chịu đầu hàng số phận. Anh quyết tâm vượt ngục. Nhưng ngay giây phút anh trốn thoát ra khỏi nhà tù khét tiếng khổ sai của Liên Xô thì anh lại bị rơi vào một nhà tù khác nghiệt ngã hơn và nguy hiểm hơn. Đó là Siberia băng giá và sa mạc Gobi nóng bỏng. Những tháng ngày dài đằng đẵng đối diện với nguy hiểm cùng cực đang chờ anh phía trước…

Điểm IMDB 7.3 và Rotten Tomatoes 74%.
Đạo diễn: Peter Weir
Diễn viên: Jim Sturgess; Ed Harris; Saoirse Ronan; Colin Farrell…

Phim dành cho khán giả 13+, đặc biệt sẽ rất hấp dẫn đối với những người thích thể loại sống sót nơi hoang dã, thiên nhiên khắc nghiệt.

Một số bộ phim hay có cùng chủ đề với phim The Way Back bao gồm “Eight Below (2006)”, “The Grey (2011)”, “Everest (2015)”, “The Road (2009)”, “The Revenant (2015)”, “As Far As My Feet Will Carry Me (2001)”, “The Mountain Between Us (2017)”. 

NHỮNG ĐÔI MẮT TO – BIG EYES (2014)

Margaret là một nữ họa sỹ với những bức tranh vẽ các bé gái có đôi mắt to huyền hoặc. Walter làm nghề môi giới bất động sản. Margaret và Walter gặp nhau ở một triển lãm tranh ngoài trời và không lâu sau đó họ cưới nhau.

Để bán được tranh, Walter tự nhận rằng anh ta là tác giả của tất cả những bức họa và ép Margaret phải bí mật ở nhà vẽ tranh. Sự mưu mẹo và khôn lõi của Walter kết hợp với tài năng hội họa lạ lùng của Margaret đã giúp Walter sớm nổi tiếng và cả hai trở nên giàu có.

Trong khi sự dối trá của mối quan hệ này làm cho Walter cực kỳ thích thú thì Margaret cảm thấy mình bị tổn thương vì bị Walter lợi dụng. Mâu thuẫn, tranh cãi, chia ly, kiện tụng… đã xảy ra.

NHỮNG ĐÔI MẮT TO là một bộ phim tiểu sử, tâm lý, tình cảm xã hội, dựa trên các nhân vật có thật, trong thập niên 1950s – 1960s, ở Mỹ.

Margaret với biệt tài của mình đã vẽ hàng ngàn bức tranh có chủ đề là các bé gái mắt to. Chính những bức tranh này đã gây nên một cơn sóng trong xã hội Hoa Kỳ lúc đó.

Phim được đề cử và đoạt nhiều giải thưởng Quốc tế danh tiếng. Phim an toàn, sạch sẽ, dành cho khán giả từ 13+.

Cô đào xinh đẹp Amy Adams vào vai Margaret thật xuất sắc. Kết quả là cô nhận được hàng tá đề cử và đoạt hai giải thưởng quý giá.

Christoph Waltz vào vai Walter hay đến nỗi “bà Margaret thật” phải tấm tắc khen khi xem phim này vào năm 2014.

Những bài hát trong phim là những bài Jazz và Blues của các thập niên 1950 và 1960, là thời hoàng kim của các dòng nhạc này, nên nghe rất phê.

Dĩ nhiên, những khán giả nào khoái xe cổ thì sẽ mãn nhãn với những chiếc xe Huê Kỳ bóng loáng đầy cá tánh.

Điểm IMDB 7.0 và Rotten Tomatoes 72%.
Đạo diễn: Tim Burton
Diễn viên: Amy Adams, Christoph Waltz, Danny Huston, Jon Polito, Krysten Ritter, Jason Schwartzman, Terence Stamp.

Cám ơn anh Lê Hải đã giới thiệu bộ phim hay này. 

TỎA SÁNG – SHINE (1996)

Tỏa Sáng là một bộ phim tâm lý, tình cảm, tiểu sử do Úc sản xuất, dựa trên cuộc đời của nghệ sỹ dương cầm nổi tiếng David Helfgott.

Bốn mươi lăm phút đầu của bộ phim là quãng thời gian đầy thách thức đối với những khán giả ngoại đạo về âm nhạc, như tôi.

David sinh ra trong gia đình nghèo ở nước Úc. Cậu may mắn có năng khiếu chơi dương cầm từ nhỏ. Cậu được ông Rosen, một nghệ sỹ dương cầm nổi tiếng, trực tiếp hướng dẫn.

Khi sắp bước qua tuổi thiếu niên, cậu nhận được học bổng của những trường danh tiếng ở Mỹ và của Hoàng gia Anh. Không may cho cậu, cha cậu, một người đàn ông đầy mặc cảm và tự ti, đã cản bước con đường du học của cậu.

Đam mê và ý chí đã thôi thúc cậu. Cậu quyết định ra đi, đến với nước Anh để du học. Việc này khiến cho lòng kiêu hãnh của cha cậu bị tổn thương. Ông nổi giận và cấm cậu quay trở về với gia đình.

Sự dày công khổ luyện đã đưa David đến với đỉnh vinh quang. Nhưng không may, cậu bị một căn bệnh làm cho loạn trí và nói lắp. Thú thực, khi mới vào phim, tôi đã bị nản vì tật nói lắp này và suýt chút nữa đã bỏ ngang bộ phim.

Càng về sau, tôi càng thấy tật nói lắp của David càng lôi cuốn. Có lúc ông gây nên những pha cười hóm hỉnh. Có lúc ông lại mang đến cho người xem những suy tư, trăn trở. Ít có bộ phim nào mà càng xem, tôi càng không muốn hết phim… như Tỏa Sáng.

Diễn viên chính, ông Geoffrey Rush, từng là một nghệ sỹ dương cầm. Khi nhận vai này, ông đã phải dành nhiều thời gian để tập luyện lại và tự mình vào vai mà không cần diễn viên đóng thế.

Là một bộ phim về âm nhạc nên Tỏa Sáng đã tặng khán giả một bữa tiệc dương cầm thịnh soạn. Bộ phim được mở đầu bởi màn biểu diễn của David lúc còn nhỏ. Đó là một bài dân ca Ba Lan của Chopin. Cũng dễ hiểu, Chopin và David đều là người gốc Ba Lan.

Phim đoạt nhiều giải thưởng Quốc tế. Điểm IMDB 7.7 và Rotten Tomatoes 91% là rất cao. Xứng đáng.
Đạo diễn: Scott Hicks
Quay phim: Geoffrey Simpson. Nhiều cảnh quay quá đẹp.
Diễn viên: Armin Mueller-Stahl, Noah Taylor, Geoffrey Rush, Lynn Redgrave, John Gielgud…

Enjoy!

P/S: Cám ơn anh Lê Hải đã giới thiệu. 

XUÂN, HẠ, THU, ĐÔNG… RỒI LẠI XUÂN – SPRING, SUMMER, FALL, WINTER… AND SPRING (2003)

Một thầy và một đệ tử sống và tu ở một ngôi chùa hẻo lánh trong vùng núi xa xôi. Một năm có bốn mùa đến rồi lại qua. Thầy già đi và đệ tử trưởng thành.

Bản năng cơ bản của con người vốn hiện hữu và hầu như không thể bị phá bỏ dễ dàng. Mặc dù sống và tu tập từ nhỏ ở nơi trang tịnh, chàng thanh niên lần đầu gặp cô gái đẹp đã không thể bẻ gãy được bản năng của mình.

Bản năng của chàng thật tinh khiết và ngây thơ. Nó hồn nhiên và lãng mạn như mặt hồ mùa thu. Nó trong xanh và đầy sức sống như những ngọn núi mùa hạ.

Dục vọng trỗi dậy, ập đến, làm cho người tu hành ngã đổ vào vòng tay mềm mại âu yếm của tình yêu và khoái cảm. Khi con người bỏ chốn tu hành để trở về đời thường, họ lại phải đối mặt với vô số những nghiệp chướng mà họ đã gây ra, từ trong kiếp này và vô lượng những kiếp trước. Họ phải trả giá, từ trong kiếp này và vô lượng những kiếp sau. Cứ thế, luân hồi, như bốn mùa đến rồi lại qua…

Bộ phim sử dụng tối đa ngôn ngữ hình thể tĩnh lặng, như chính lối tu hành của nhân vật. Phim càng tĩnh lặng, người xem càng cảm thấy ồn ào, ồn ào từ trong chính trái tim và tâm hồn của mình.

Cảnh trong phim được ông Baek Dong-huyn diễn tả quá hoàn hảo và đẹp như tranh. Từng góc máy được chăm chút tỉ mỉ, đầy tính nghệ thuật. Mê!

Điểm IMDB 8.0 và Rotten Tomatoes 94% là con số đánh giá rất được ưu ái.
Đạo diễn: Kim Ki-duk
Diễn viên: O Yeong-su, Kim Ki-duk, Kim Young-min, Seo Jae-kyung, Park Ji-a, Ha Yeo-jin, Kim Jong-ho.

Phim về thể loại tôn giáo nhưng rất đáng xem. Phim dành cho khán giả 18+.

Xem phim này, chợt nhớ hồi khoảng năm 2000, tui có xem được trên HTV một bộ phim của Nhựt Bổn mà tui không nhớ tựa. Toàn bộ phim là những âm thanh câm lặng nặng nề, đè nén, để đến kết thúc là vỡ òa lên tiếng khóc nức nở… Một bộ phim rất cảm động và sâu sắc. Tiếc là tui không nhớ tựa để tìm xem lại! 

NGƯỜI VÔ HÌNH – HALLOW MAN (2000)

Sebastian là một nhà khoa học quân sự. Ông cùng với cộng sự đã sáng chế ra một hợp chất có thể biến cơ thể con người trở nên trong suốt.

Vì quá nôn nóng với phát minh của mình và là một con người háo thắng, Sebastian đã tình nguyện biến mình trở thành vật thí nghiệm.

Không may cho ông, phương pháp đưa cơ thể vô hình trở lại hữu hình chưa được hoàn thiện. Ông đã bị mắc kẹt trong hoàn cảnh thân thể vô hình. Việc này gây cho bản thân ông và cộng sự nhiều rắc rối.

Bộ phim dẫn dắt người xem đi từ những va chạm nhỏ trong công việc, rồi lớn dần, biến thành xung đột nguy hiểm đến tính mạng. Những tình huống gay cấn và hồi hộp sẽ là những giờ phút thú vị dành cho khán giả.

Điểm IMDB 5.8 và Rotten Tomatoes 27% là quá thấp một cách khó hiểu và kỳ lạ. Tuy bị điểm thấp nhưng theo tui đây là một bộ phim hay, đáng xem.
Đạo diễn: Paul Verhoeven
Diễn viên: Kevin Bacon, Elisabeth Shue, Josh Brolin, Kim Dickens, Greg Grunberg, Joey Slotnick, Mary Randle, William Devane.

Phim dành cho khán giả 18+ vì có một số cảnh nóng, ngôn ngữ mạnh và bạo lực.

Cảm hứng từ tiểu thuyết THE INVISIBLE MAN của nhà văn người Anh, H. G. Wells, các nhà làm phim đã cho ra một số bộ phim cùng chủ đề, như The Invisible Man (2020), Hallow Man (2000), The Invisible Woman (1940), The Invisible Man (1933). 

NGHỆ SỸ DƯƠNG CẦM – THE PIANIST (2002)

Ba Lan thế chiến thứ Hai, bị quân Đức chiếm đóng. Người gốc Do Thái bị bắt bớ, giam cầm, lao động khổ sai.

Nghệ sỹ dương cầm Władysław Szpilman, người Ba Lan gốc Do Thái, được một số người hâm mộ giúp đỡ trốn thoát khỏi sự quản lý của quân Đức. Ông đã phải tự thân tìm cách sống sót trong hoàn cảnh đói khát và sự truy lùng gắt gao của quân Đức.

Trong khi thân hình tiều tụy đang cố gắng ẩn nấp trong những ngôi nhà đổ nát vì bom đạn, Szpilman bị một viên sỹ quan Đức phát hiện. Tưởng sắp nhận được viên đạn cuối đời như bao người Do Thái khác, Szpilman lại được viên sỹ quan yêu cầu chơi vài bản piano.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, nay anh được chơi đàn một cách công khai mà không sợ bị ai phát hiện. Khi những nốt nhạc Nocturne từ những ngón tay điêu luyện của người nghệ sỹ Ba Lan vang lên cũng là lúc tâm hồn của viên sỹ quan Đức chùng xuống, buồn bã… Hai tâm hồn đồng điệu gặp nhau đã khiến họ cảm thông và thấu hiểu…

Điểm IMDB 8.5 và Rotten Tomatoes 95% là con số rất cao.
Đạo diễn: Roman Polanski
Diễn viên: Adrien Brody, Thomas Kretschmann, Frank Finlay, Maureen Lipman, Emilia Fox, Ed Stoppard, Julia Rayner, Jessica Kate Meyer

Phim đoạt hàng loạt các giải thưởng Quốc tế ngay sau khi ra mắt tại các liên hoan phim như Cannes, Academy Award, BAFTA, BBC.

Phim dành cho khán giả 15+ và hay đến nỗi tui đã xem đến 3 lần, vẫn còn thấy hay. Có lẽ những bản nhạc của F. Chopin trong phim đã giúp cho bộ phim rất nhiều trong việc chinh phục khán giả. 

MỘT TÀI XẾ TAXI – A TAXI DRIVER (2017)

Bối cảnh chính là thành phố Gwangju, Hàn Quốc, vào năm 1980. Lúc này đang xảy ra cuộc bạo loạn dữ dội của thanh niên chống lại nhà cầm quyền quân sự Chun Doo-hwan. Phim dựa trên một câu chuyện có thật do nhà báo Đức Jürgen “Peter” Hinzpeter kể lại.

Trong bữa ăn trưa ở căn tin, Kim Man-seob nghe lỏm được cuộc nói chuyện của các tài xế taxi về việc có một người nước ngoài muốn thuê taxi từ Seoul đi Gwangju để đưa tin. Kim lẻn ra trước và hớt tay trên, đón khách. Tèn tén ten…

Cuốc taxi tưởng sẽ đem lại cho Kim một ít tiền, tính ra khoảng gần 500 đô, nhưng lại trở thành một hành trình gian nan, nguy hiểm, khi cả hai lọt vào một nơi loạn lạc đầy tiếng súng và chết chóc.

Song Kang-ho trong phim này đóng hết sức đạt và mang đến cho khán giả từ những sự ngạc nhiên này đến những sự thích thú khác.

Diễn viên người Đức Thomas Kretschmann trong phim này đóng khá đơ hoặc là do diễn quá tự nhiên, không tương đồng với lối diễn phùng mang trợn má như diễn kịch của đa số các diễn viên Hàn. Tuy nhiên, khi đóng vai sỹ quan SS trong các phim như The Pianist và Stalingrad thì ông cực kỳ bảnh tỏn.

Phim có điểm IMDB 7.9 và Rotten Tomatoes 96% là rất rất cao.
Đạo diễn: Chang Hoon
Diễn viên: Song Kang-ho, Thomas Kretschmann, Yoo Hae-jin…

Phim có nhiều cảnh bạo lực, máu me, pha lẫn chút hài hài, có thể phù hợp với khán giả từ 15+.

Phim đoạt nhiều giải thưởng Hàn Quốc và Quốc tế. Phim Hàn trong khoảng 20 năm trở lại đây đã chuyển mình kỳ diệu, song song với sự phát triển kinh tế ngoạn mục của họ.

Ngoài lề chút: Tình cờ, sau khi coi xong phim này, tui đọc báo thấy đăng ông Chun Doo-hwan vừa chết sáng hôm kia ở tuổi 90. Ông Chun Doo-hwan lên nắm quyền bằng cách đảo chánh quân sự, sau khi nhà độc tài, tổng thống Park Chung-hee, bị ám sát bởi ông Kim Jae-kyu vào ngày 26/10/1979. Hàn Quốc trở thành con rồng châu Á cũng là nhờ vào chính sách cứng rắn của ông tổng thống thứ 5 này. 

NGƯỜI TÌNH – L’AMANT (1992)

Vùng đồng bằng sông Mekong, Việt Nam, thập niên 1930s. Người Pháp qua Việt Nam, ngoài mấy ông lính chuyên đi bắn giết, còn có dân thường qua định cư.

Một buổi sáng đẹp trời, trên một chuyến phà qua sông ở vùng Mekong. Chàng người Việt gốc Hoa lịch lãm, con nhà giàu có, vừa đi học ở Ba Lê về nước. Nàng người Pháp con nhà nghèo, ăn vận loàng xoàng, đang trên đường lên Saigon học nội trú.

Sau màn làm quen khá lúng túng, chàng cũng mời được nàng lên chiếc xe hơi hiệu Buick đời 1930s cáu cạnh, cùng hướng thẳng về Saigon… Mà có khi nếu chàng không mời thì nàng cũng tìm cách rón rén tới mở cửa xin lên xe không chừng. Haha

Câu chuyện tình lãng mạn giữa trai nhà giàu và gái hồng nhan bắt đầu từ đây. Giữa xã hội một bên là phong kiến, một bên là phân biệt chủng tộc, chuyện tình của họ gặp phải vô số trắc trở, éo le.

Đạo diễn Jean-Jacques Annaud quả rất tinh tế khi ông mang đến cho khán giả những cảnh quay cực kỳ công phu và đẹp mắt. Những cảnh tình cảm ướt át nóng bỏng, dưới ống kính của Robert Fraisse đã không còn hình ảnh của nhục dục mà thay vào đó là những câu chuyện đầy tính thơ lãng mạn.

Khi nàng lên tàu rời cảng Saigon về Pháp cũng là lúc cả hai nhận ra rằng đây là buổi chia ly đầy nước mắt. Trong những đêm lênh đênh trên biển, nàng đã bao lần thổn thức một mình khi nghe tiếng dương cầm vang lên bài waltz số 10 buồn nao lòng của F. Chopin…

Phim có điểm IMDB 6.9 là đúng, nhưng không hiểu sao Rotten Tomatoes lại chỉ có 32%. Có lẽ do phương tây họ không quen coi các phim về chủ đề Việt Nam.
Đạo diễn: Jean-Jacques Annaud
Diễn viên: Jane March, Tony Leung Ka-fai, Frédérique Meininger, Arnaud Giovaninetti, Melvil Poupaud…

L’amant là bộ phim tâm lý lãng mạn kinh điển. Vào khoảng năm 1989, khi bộ phim được quay ở Chợ Lớn, mỗi bận trưa đi học về, tui hay la cà đứng xem họ quay ở khúc đường Nguyễn Trãi, đoạn chợ Xã Tây, Quận 5.

Để làm cho đường sá và nhà cửa trông cũ kỹ, họ dán lớp giấy bảo vệ rồi đổ đất, tô, sơn, vẽ các kiểu. Sau khi làm xong, họ lột ra, trả lại nguyên trạng, nhanh chóng. Phục!

Tiếc là lúc đó tui không chạy ra Saigon được để xem họ quay ở Ba Son và trường Lê Quý Đôn.

Phim chỉ dành cho khán giả 18+ vì có nhiều cảnh nóng. Trong phim có nhiều cảnh về vùng miền tây (Mekong) và cảnh Saigon thập niên 1930s, khá thú vị.