LÝ LỆ GIANG

Phần I

– Nhiêu? – Một thanh niên tầm hai lăm, tấp xe đạp vô lề, hỏi cô.
– Dù ba chục. Phòng, bao. – Từ bên gốc cây, cô trả lời cộc lốc, mắt liên tục dòm trước ngó sau phía hai đầu đường.
– Chị đi trước đi. – Thanh niên nói và đạp xe theo sau cô.

Họ đến một nhà nghỉ bình dân cũ kỹ trên đường Phùng Hưng. Anh chủ nhà nghỉ có cặp mắt hí đang ngồi sát cửa, không hề ngước lên nhìn hai người khách vừa dắt xe bước vào. Cầu thang tối mờ, bốc mùi ẩm ương pha lẫn mùi nhang phảng phất từ bàn thờ ông Địa và Thần Tài. Cô đẩy cửa bước vào một căn phòng. Sàn phòng vương vãi tàn thuốc lá và bao cao su. Mùi mồ hôi chen lấn mùi hương xịt phòng loại rẻ tiền làm cho bất cứ ai vừa bước vào cũng phải nhăn mũi. Nhưng chỉ vài phút là họ quen dần. Tấm ga giường ngả màu vàng úa, loang lổ những vết sậm màu ẩn nấp vụng về trong các nếp nhăn.

Ánh đèn đường màu vàng nhìn qua song cửa sổ, ngán ngẩm chứng kiến những đoạn phim xác thịt diễn ra nhiều lần mỗi đêm. Có lẽ thanh niên đã lâu không chạm vào thứ mùi ướt át của đàn bà nên mọi việc đã diễn ra khá chóng vánh. Cả hai có vẻ hài lòng.

– Cưng mới đi làm về hả? – Vừa bật quẹt đốt điếu thuốc, vừa thả mắt nhìn lên chiếc quạt trần, cô hỏi.
– Dạ. Em làm công nhân ở xưởng đồ nhựa gần đây. Hồi trẻ chị đẹp lắm phải không?

Cô không trả lời câu lời hỏi của thanh niên mà thảy cho thanh niên điếu thuốc đã hút mấy hơi. Cô đứng lên, lẳng lặng nhanh chóng bước ra cửa. Cô tranh thủ trở về với gốc cây quen thuộc, nơi cô làm công việc tiếp thị hàng đêm.

Chợ Lớn về đêm nhộn nhịp đầy sức sống, phô trương và hối hả. Nhưng ở dọc nhiều con đường thưa thớt ánh đèn hiu hắt thì cuộc sống lại lặng lẽ và ảm đạm. Những mảnh vỡ thường tìm đến nơi đây để gắng gượng cúi nhặt những đồng tiền từ tận đáy xã hội, ráng nhét vào những vết nứt vỡ trong cuộc đời của họ.

Để có được một chỗ đứng ở gốc cây làm việc hàng đêm, cô đã phải đương đầu dàn xếp với nhiều thành phần luôn chực chờ hà hiếp và trấn lột cô. Cả đen lẫn đỏ. Thời gian đầu, cô yếu đuối và sợ hãi. Sự cạnh tranh khốc liệt dưới những gốc cây khi đêm về không dành cho những người ẻo lả.

Những ngày mới đến, cô ê ẩm với những đại ca bảo kê chăn dắt. Họ xua đuổi, dọa nạt, đánh đập cô. Cô chịu đựng, van xin. Hàng đêm cô phải trả tiền bảo kê để được yên thân làm việc. Nhiều lúc cô bị cuốn vào những cuộc cãi vã vì giành khách với gái đồng nghiệp, và để kết thúc, họ thường thực hiện những màn ẩu đả. Đại ca bảo kê ít khi can thiệp nên các cô phải luôn biết dừng đúng lúc để không ai bị người sứt đầu kẻ mẻ trán. Họ cần lành lặn ngoại hình, ít nhất là khuôn mặt, để tiếp tục công việc.

Cuộc sống ở đáy xã hội cho cô nhiều cơ hội phải chứng kiến những tình huống vừa mếu vừa khóc. Đáng lẽ ra, những người như cô mới là thành phần lừa lọc nhưng trớ trêu thay, có lần cô lại là nạn nhân. Bữa khuya nọ, có một ông trung niên dừng xe gần gốc cây và kêu cô đi. Họ đến một nhà nghỉ bình dân cũ kỹ trên đường Phùng Hưng. Khi tỉnh dậy, cô không thấy gã trung niên. Mấy trăm ngàn trong túi của cô chắc cũng đã đi theo gã.

Rất nhiều lần cô chứng kiến các hoàn cảnh tật nguyền già cả đáng thương ngồi u uẩn ở những góc đường. Cô không cầm được hai dòng nước mắt vì lòng trắc ẩn của cô quá lớn. Có đêm đạp xe đi làm về, thấy một cụ già ốm yếu nằm bên vỉa hè, sẵn có mấy ổ bánh mỳ, cô cho cụ một ổ. Cô đưa thêm cho cụ mấy chục ngàn, những đồng tiền phết phủ màu ái ân còn nóng mùi mồ hôi nhớp nháp. Cụ lắc đầu, thều thào:

– Cám ơn cô Ba. Tui không lấy tiền đâu. Giờ tui yếu lắm rối, chỉ ngồi một chỗ, không đi đâu được.

Cô cẩn thận cất tiền lại vào túi và lặng lẽ đạp xe đi về. Dù sao cô thấy mình cũng còn may mắn hơn cụ nhiều.Những ngày gần Tết, khách của cô ít hơn. Có lẽ họ về quê hoặc đi du lịch. Gần góc Ngô Quyền và Ngô Gia Tự, mỗi tối thường có anh thương binh cụt hai chân, khoảng ngoài 40, hay ngồi hát với cây đàn guitar đã cũ. Những bài hát tiền chiến anh hát khiến cho nhiều người đi đường dừng lại lắng nghe và để lại cho anh vài tờ tiền lẻ.

Con biết bây giờ mẹ chờ tin con
Khi thấy mai đào nở vàng bên nương
Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về
Nay én bay đầy trước ngõ
Mà tin con vẫn xa ngàn xa

Tiếng hát anh thương binh làm cô nhớ nhà da diết. Cô nhớ mẹ và nhớ ba, nhớ đến thắt lòng những bữa cơm chiều đầm ấm của gia đình những ngày cận Tết. Cô ngồi xuống, gục mặt vào đầu gối mà khóc nức nở.

Sau đêm cô bị đám mặt rô đuổi ra khỏi nhà, trong một lần hai mẹ con cô đói khát đường cùng, cô đã gạt bỏ hết sỹ diện để bước chân về căn nhà của ba mẹ cô, nhưng ông bà không còn ở đó. Cô hỏi hàng xóm, họ cho biết hai ông bà đã đi Mỹ định cư được mấy năm rồi. Họ có đi tìm con gái mấy tháng trời nhưng bặt vô âm tính.

Lý Lệ Giang là một người phụ nữ cứng rắn. Cuộc đời vùi dập cô tả tơi rách nát như tàu lá chuối sau cơn bão. Cô không khuất phục. Mỗi lần bị đời hắt hủi, cô lại đứng lên và lỳ lợm hơn.

Bé Kimo là đứa con gái của cô với tay trạm trưởng. Kimo bị căn bệnh não chậm phát triển. Có lẽ là do gã trạm trưởng say xỉn nhiều quá nên chất cồn và hèm trong máu đã ảnh hưởng đến đứa con gái của ông ta. Mặc dù Lý Lệ Giang rất căm hận gã trạm trưởng vì gã đã tàn nhẫn bỏ rơi cô và đứa con nhỏ, nhưng cô rất yêu thương đứa con của mình.

Cô ước mong một ngày, Kimo và anh trai của nó sẽ được gặp nhau. Lúc đó, có nhắm mắt nằm xuống thì cô cũng sẽ rất hài lòng. Không ngờ ước mơ tưởng chừng như không thể đó lại trở thành hiện thực ngay cái hôm mà bà gặp lại Đào Thạc cách nay vài năm…

… Bà ngừng câu chuyện, nâng ly cappuccino lên miệng uống một ngụm nhỏ. Làn khói trắng mỏng từ điếu Pall Mall Green trên tay bà tỏa ra lơ lửng bay nhẹ vào không khí mang theo mùi thơm thật lạ.

Đây có lẽ là những tháng ngày hạnh phúc nhất của bà. Bà cảm thấy yêu thương ông Đào Thạc vô cùng. Ông lắng nghe bà kể về những năm tháng lầm lỡ, cơ cực với nét mặt trìu mến đầy chia sẻ. Qua bao giông tố trong cuộc đời, nay đã ngoài sáu mươi, nét đẹp quý phái của bà vẫn không hề mất đi. Đôi mắt bà vẫn toát lên một ánh nhìn lôi cuốn và đầy thiện cảm.

– Nè ông, mấy chiếc xe hơi cổ đó đẹp quá. Mình ra đó xin chớp vài pô ảnh đi.
– Bà có muốn tui mua một chiếc xe cổ để chở bà đi dạo hàng ngày không?

Bà Lý Lệ Giang ngạc nhiên nhìn ông. Còn gì tuyệt vời hơn! Giọng nói của ông vẫn ấm áp như ngày nào. Đào Thạc đứng lên, ông nhẹ nhàng nắm tay bà Lý Lệ Giang. Với cử chỉ của một quý ông, Đào Thạc dắt bà đi ra phía những chiếc xe cổ duyên dáng đang đậu trước Hotel Continental Saigon.

Saigon, 30/08/2021