ĐỌC SÁCH

Để lưu giữ và truyền bá kiến thức, nhân loại phát minh ra sách. Sách là kho tàng tri thức quan trọng, lâu đời và đồ sộ.

Từ nhỏ, chúng ta đã quen với việc đọc sách. Có người đọc ít, có người đọc nhiều. Có người lúc nào cũng đọc, họ nghiện. Xưa nay, chúng ta đã quen với hình ảnh người cầm cuốn sách đọc. Nó in sâu vào quan điểm của chúng ta rằng, đọc sách là tốt.

Với sự ra đời của điện thoại thông minh, người ta dần dần đánh mất thói quen cầm cuốn sách để đọc. Thay vào đó, chúng ta chỉ dúi mũi vào chiếc điện thoại, bất kể thời gian và không gian.

Hình ảnh người ta chăm chú vào điện thoại lúc đang ngồi ở các tiệm cà phê khiến cho người ngoài nhìn vào cảm thấy có một khoảng cách gì đó thật xa, xa lắm. Họ cho rằng những hình ảnh như vậy là vô cảm. Họ thắc mắc rằng tại sao hẹn nhau ra cà phê là để hàn huyên mà rồi mỗi người lại tự tạo cho mình một không gian riêng ở chốn công cộng?! Không ai nói với ai điều gì.

Hãy tưởng tượng nếu một nhóm bạn cũng đang ngồi cà phê và ai cũng cầm một cuốn sách cắm cúi hý húi đọc thì… có phản cảm không? Hay là chỉ cầm điện thoại mới phản cảm?

Với tui, việc một nhóm bạn ai cũng cặm cụi vào sách hay điện thoại ở chốn chung như tiệm cà phê là không nên. Nên dành thời gian đó để nói chuyện với nhau thì hay hơn. Nếu muốn chăm chú vào màn hình hay sách, hãy tìm cho mình một không gian riêng.

Còn các anh chị thì nghĩ sao?

Xem Facebook